– Nhiều người thường chú ý đến anh từ góc độ văn xuôi, bởi anh đã cho ra đời hơn mười tập tiểu thuyết và truyện ngắn phản ánh những vấn đề đặt ra từ cuộc kháng chiến chống Mỹ, cứu nước và đời sống ở các thành phố, các tỉnh phía nam sau giải phóng. Ngay ở địa hạt phê bình lý luận, anh cũng có những đóng góp đáng kể với những bài viết đúng đắn, nghiêm túc, có lý có tình, cho nên có sức thuyết phục. Nhưng với một cách nhìn tổng hợp còn phải kể đến anh như một nhà thơ. Thơ anh giàu cảm xúc, hình ảnh và luôn luôn tha thiết với truyền thống dân tộc, với cuộc sống của những người chiến sĩ từng trải những năm tháng chiến đấu hào hùng và gian khó của dân tộc giành độc lập dân tộc và thống nhất đất nước. Dương Trọng Dật có ý thức tạo một nhịp điệu thích hợp với cảm xúc và suy nghĩ, do vậy một số bài thơ của anh đã tạo âm vang trong người đọc.
Dương Trọng Dật sinh ngày 1-1-1947 tại Hiệp Sơn, Kim Môn, Hải Hưng. Sauk hi tốt nghiệp khoa Văn, Đại học tổng hợp Hà Nội, vào công tác tại chiến trường Nam Bộ; từng làm công tác tuyên huấn báo chí, giảng dạy văn học. Anh là hội viên Hội Nhà văn Việt Nam, hiện là Phó tổng biên tập báo Sài Gòn giải phóng.
Không đề
Cơn gió nào đưa người đến Tây Phương
Ngại đường xa làm sao qua cực lạc?
Nụ cười đã trăm năm không đổi khác
Cây si già rũ tóc đứng rêu phong
II
Đưa tiễn ai nghe có lửa trong lòng?
Đường Nguyễn Du cô đơn mùi hoa sữa
Mảnh trăng thuỷ tinh cứa vào nổi nhớ
Chút hương nồng chưa thắm đã phôi pha
III
Tiếng rao cốm ai đánh rơi trên ngõ vắng
Mới tiết thu sao trời đã sang đông
Chiều Hồ Tây thương đám mây bay lạc
Nghi Tàm ơi! Gần mặt hoá xa lòng
IV
Khoả bàn tay nghe đò nước sông Hồng
Giọt phù sa vỗ từng những giáo điều, khuôn thước
Có phải quả tim đóng băng trong lồng ngực
Sông cuộn song trong lòng, con nước lững lờ trôi?
BỮA CƠM TRƯỜNG SƠN
Bữa cơm sáng ăn mò trong đêm
một ít sắn chiên một gô cơm sấy
ít nằm gạo vang, ít dưa rau cải
cả lũ nhìn nhau khen ngon.
bữa cơm trưa giữa đường hành quân
một vắt cơm con, một bi-đông nước
mấy muỗng muối riềng, dăm ba trái ớt
cả lũ nhìn nhau khen ngon.
bữa cơm chiều hôm nào cũng sang
canh dớn, canh mon, canh măng, canh chuối
một ít thịt rừng, mươi con cá suối
cả lũ nhìn nhau khen ngon.
những bữa cơm trên rừng Trường Sơn
gạn vũng nước trong, hong cây cúi ướt
căm tấm ni-lông giữa rừng bắc bếp
nhóm bếp Hoàng Cầm canh khói bay.
đồng đội tôi bao người đã qua đây
mang gian khổ đốt lên thành khát vọng
những người lính có trái tim nóng bỏng
từ những bữa cơm này ngọn lửa cháy vào trong.
KHÚC HÁT RU
Lời ru em hát dở chứng
muốn sang bên ấy mà rừng lắm cây
gió rung trên nóc rừng dày
khúc ca mang cánh cò bay la đà
bốn bể ngúi mắt rừng xa
nắng qua tàn lá bổng là nắng xanh
lời ru quấn lại xuồng anh
miên man trôi giữa bồng bềnh tiếng chim
xuồng bơi như mảnh trăng liềm
lời ru lóng lánh bốn bên rừng tràm
cầu kia em bắc anh sang
khúc ca rơi xuống bãi bom, nảy mầm
mịt mù câu hát sương giăng
anh đi trong ổ kén tằm ca dao
nắng lên cho dáng trời cao
khúc ru như nhựa nhỏ vào trong cây
sáng qua ngọn lửa đắng cay
xanh ngàn năm đất nước này khúc ru.