Tặng Lệ Thảo
Lại bất chợt nhớ em- hoa cỏ Mỹ Tho
Lãng đãng giọt sương mỏng manh Chợ gạo
Lạc trong ánh mắt mơ mộng của em
Sao nghe hồn ta có bão
Ngẩn ngơ trong mê hoặc nụ cười
Và thanh tịnh một hương thơm
Bước chân nhẹ như mây
Sao lạc nhịp trái tim
Còn vương quanh ta
Thoáng hương tràm trong gió
Giọt nước ngọt ngào miệt vườn châu Thổ
Vỡ trong ta như mội nước thượng ngàn
Lội qua đạn bom trong lò lửa luyện đan
Tưởng tâm hồn héo khô
Sao hôm nay vẫn bồi hồi cơn gió lạ
Em là gió, là mây
Hay ngọn sóng từ biển cả
Ru mãi hồn ta
Nồng nàn con sóng của biển khơi
Thức dậy trong tim
Say hương đất hương trời
Cho chếnh chóng câu thơ , cho bồi hồi gan ruột
Và bóng hồng em –
Cơn gió đất chín rồng
Lạ lẫm mà quen thuộc
Mỏng manh dáng liễu cuối trời
Sao xao lòng bao mặc khách tao nhân ?