Thứ Bảy, 30/08/2025
30.7 C
Ho Chi Minh City

Chu Lai – Ám Ảnh Xanh

Sống lại trên lưng người thân

Trên đường chạy loạn,tản cư

Chết lâm sàng một lần như lá bùa giúp anh

Tránh mũi tên hòn đạn

Những cơn đói thời bao cấp theo anh vào trận

Từ những đêm co ro trên ban công

Nghe cha anh, nhà viết kịch Học Phi kể chuyện

Tình yêu văn chương thấm vào hồn như một bản năng

 

Thích cầm đầu trẻ con đánh nhau

Từ tuổi thơ đã phóng khoáng ngang tàng

Máu đặc công có trong máu anh từ ấy

Từ kịch nói, nghề cha

Bất ngờ thành lính đặc công- rồi nhà văn quân đội

Chung thuỷ với đề tài người lính và chiến tranh

Dù bom đạn đã lùi xa

 

Bắt đầu từ “ Nắng đồng bằng” ngòi bút anh chưng cất mọi hương hoa

Chạm đến tận cùng sự trần trụi của chiến tranh

Tìm sự lãng mạn của tình yêu tinh chất

Anh bảo “ Chiến tranh là siêu đề tài,siêu nhân vật”

Từ tận cùng đau thương

Chắt ra những hạt ngọc cuộc đời, những tình yêu không tạp chất

Tìm sợi chỉ xanh thần kỳ trong biển cả khổ đau

 

Từ “ Nắng Đồng bằng” Sóng trước,sóng sau

Ngòi bút anh tung hoànhViết Văn,sân khấu, làm phim…

Dẫu cuộc đời không khua chiêng gõ mõ

Không “ ăn mày quá khứ”đâu

Anh là cơn “ mưa đỏ “

Như “ người mẹ tự cháy” hết mình

Sinh hạ những áng văn chương cho đời

Nuôi những “ ám ảnh xanh”

5/7/2023

Xem thêm những bài khác:

Cháy mãi lửa nhân văn

Đã cỡi hạc quy tiên,người đốt lò vĩ đại Trái...

Vĩnh cửu nụ cười

    Viết nhân ngày mất chị Võ Thị Thắng-22/8/2014   Giỏ trang...

Bâng quơ-nón ba tầm

    Lại bất ngờ nhận nón quai thao Sao em không...

Anh có về xứ Nghệ với em không ?

  “Anh có về xứ Nghệ với em không?” Mảnh đất...

Mỏng mảnh áo dài

    Tiếng vải rách vang lên giữa hành lang đông...

BIỂN-TA VÀ EM

Sao em không hát câu “ Đừng ví em...

SÂN BAY LONG THÀNH- CÚ ĐỘT PHÁ TƯƠNG LAI

Vượt qua những con đường đông đúc trước cửa...

NƯỚC MẮT BÓNG TRÒN

Giọt nước mắt em rơi Rưng rưng sóng truyền hình Ngỡ...

Mới nhất