Tặng Đỗ Bích Thuý
Tôi đặt em viết bài vua Mèo ở Hà Giang
Những bài phóng sự những năm ấy của em
Xuất hiện trên Sài Gòn Giải Phóng với sắc màu riêng biệt
Những vẻ đẹp lung linh vùng sơn cước
Những Mèo Vạc, Xín mầu , Mã pí lèng
Và con người Tày, Hmong, Dao
Vùng cực Bắc hoang sơ thuần phác
Nghe con chữ rung lên một tình yêu gối sóng,tràn bờ
Bước ra từ ngôi làng người Tày Có dòng suối mát chảy qua
Nhặt Trám rơi sau đêm mưa- thấm vào máu cuộc chơi của núi rừng hoang dã
Những ký ức,thẳm sâu hồn người,hồn đá
Tắm mình trong sự giao thoa văn hoá Mông-Tày
Cho em những trang viết thăng hoa
Từ ấm nước ám khói mẹ đun, Từ trang báo nhỏ một thời
Cánh chim bằng đã vỗ cánh bay xa
Nhịp đập trái tim của con người vùng cao
Những vẻ đẹp hoang sơ, mơ màng
Những lễ hội,tập tục cưới xin, những làn điệu dân ca độc đáo
Đắm mình trong khát vọng hạnh phúc, khổ đau,thấu hiểu
Kết trầm ngòi bút em, thành những bụi bạc, bụi vàng
Viết truyện ngắn,truyện vừa,tiểu thuyết, tán văn
Nổi danh từ giải thưởng văn nghệ quân đội
“ Ngải đắng trên núi” “ Mùa cá nổi” “ Sau những mùa trăng”
20 năm cày cuốc trên cánh đồng văn chương
Những trang viết đậm hơi thở núi rừng hoang dã
Những “ Người yêu ơi !”,” Chúa đất”
“ tiếng đàn môi sau bờ đá”
Em đã khắc tên mình vào một vùng văn hoá
Không “ Lặng yên dười vực sâu”
Nuôi vẻ đẹp truyền thống một thời.sống mãi với thời gian
Như đoá hoa rẻo cao
Mang tâm hồn trong suốt tự nguồn
Bước ra từ “ Cây số 7 vị xuyên” và dòng sông Nho Quế
Em- Thượng tá- nhà văn- nhà biên kịch… và không chỉ thế
Hơn 20 tác phẩm mang hồn cốt của cao nguyên, của núi rừng
Em đánh thức phần sâu thẳm trong hồn người vùng cao
Và nói lới thánh thiên của trái tim
4/6 /2023